Bà già khó tính em yêu chị

     
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 (hết)

Sau khi bỏ đi khỏi nhà Phong, Thùy Linh bắt một chiếc taxi đi về nhà mẹ đẻ.

Bạn đang xem: Bà già khó tính em yêu chị

Cô khóc tức tưởi kể nỗi lòng cho mẹ cô nghe. Tuy bà muốn con gái bà lấy chồng thật, nhưng thấy nó như thế này thì thương nó quá.-Con yên tâm, mẹ sẽ tìm mối khác cho con.Nghe mẹ nói cô cũng chả quan tâm cho lắm. Vì một ngày qua cô đã mệt mỏi rồi bây giờ cô chỉ muốn đi ngủ thôi. Bước lên phòng cô lăn luôn ra giường ngủ một giấc.Còn Phong, từ khi cô đi anh thấy vô cùng lo lắng. Nếu không phải mẹ anh bắt anh ở nhà thì anh đã đi tìm và an ủi cô. Đã từ chiều, anh luôn túc trực bên cái điện thoại. Gọi cho cô, cô không nghe máy, nhắn tin cho cô,cũng không thấy trả lời. Lên facebook cũng không thấy cô on, gọi cho Thư cô ấy bảo không biết, gọi đến trung cư thì thấy báo cô không về. Trời ơi,anh điên mất thôi. Sau khi cô lên chiếc xe taxi cũng là khi cô bốc hơi khỏi mọi người. Anh thật sự lo lắng ,anh sợ nhỡ cô có xảy ra chuyện gì??Đã 10h tối, mọi ánh đèn lần lượt đóng lại để cho con người nghỉ ngơi thư giãn sau một ngày làm việc mệt mỏi . Nhưng ở trong góc khuất tối đó lại vang lên những tiếng nói chuyện thì thào."Alo, tôi đây, chuyện hôn nhân hai đứa quyết định như thế nhé! <...>Tôi đã quyết rồi nó chỉ có thể lấy con bà thôi! Ừm. Mai tôi qua" Mẹ phong tắt điện thoại rồi vui vẻ lên phòng anh. Dường như mọi chuyện đã sắp xếp như dự định của bà."Cốc, cốc, cốc" bà gõ cửa rồi nhẹ nhàng bước vào phòng:-Mẹ vào nhé!!-Khuya rồi mẹ không ngủ đi, vào phòng con làm gì vậy?-Cha bố anh, tôi vào hỏi thăm con mình không được sao- Nói rồi bà tiến sát lại gần an ủi Phong-Không lấy đứa này lấy đứa khác, mẹ bảo rồi chuyện vợ con cứ để mẹ.Nghe mẹ nói mà anh tức ứa khói, anh lấy vợ cho anh chứ cho mẹ anh đâu mà mẹ chọn . Thật là!!Nghĩ vậy anh hét lên kêu buồn ngủ rồi chui tọt vào chăn mặc kệ mẹ anh đang ca ngợi đứa con dâu sắp mối cho anh.-------------------------------------Một buổi sáng thứ hai đầu tuần cũng như bao ngày khác Thư lại cùng Thanh Hà dậy sớm. Nhưng hôm nay họ không dậy sớm để đi học hay dậy hoc mà họ dậy sớm để trở về Hà Nội. 10h là đến thời điểm cất cánh.Năm giờ sáng Thư và Thanh Hà đã có mặt ở trường để chia tay lần cuối. Thực sự là cô không muốn đối diện với lũ trò nhỏ của mình vì cô sợ chúng và cô sẽ không muốn rời xa. Chủ nhiệm 12a2 được gần hai tháng mà lớp đã đạt thành tích đáng kể vậy là cô vui rồi. Cô mong bọn chúng sẽ tiếp tục phát huy để đỗ đạt trưởng thành. Cả đêm qua sau khi gọi cho Thùy Linh về vấn đề cưới hỏi thì cô lại ngồi viết những bức thư cho từng đứa học trò lớp mình. Đi qua từng dãy bàn,từng chiếc ghế cô nhớ lại ngày đầu tiên cô bước chân tới lớp. Lũ trẻ tuy tinh nghịch nhưng cũng tình cảm lắm. Bước chân đến cuối dãy cũng là chiếc bàn nhỏ của đứa em gái bé bỏng của cô. Đặt bức thư kèm theo sợi dây chuyền của mẹ cô gửi ngàn nụ hôn ngàn cái ôm ấm áp cho đứa em đáng thương của mình.Chia tay với mái trường, cô quyết định đến thăm người dì của cô. Đứng từ đằng xa đợi đứa em bé bỏng của mình đi học cô bước vào.Căn nhà đã gần mười năm mà dường như nó chả hề thay đổi. Vẫn chiếc bàn gỗ đó, cánh cửa đó và cả bức anh đó. Đôi tay cô vừa đặt lên thì cũng là lúc người Dì thoảng thốt bước vào nhà với chiếc nón mê rách nát.-Cô...Trước sự ngạc nhiên kèm theo nét bối rối, Thanh Hà mỉm cười và không ngần ngại đến ôm người dì của mình:-Dì con Thanh Hà đây..-Thanh Hà hả con, cũng đã mấy năm rồi con mới về đây con lớn và xinh gái quá, gía như bố mẹ con còn sống thì...Gương mặt người phụ nữ kia đã mang một màu da ngăm và những nếp nhăn trước tuổi đang nhỏ những giọt nước mắt đau thương và giọng nói ngập ngừng.Cầm tiền và những dụng cụ sinh hoạt mà cô đã mua cô đưa cho dì : Dì à, cảm ơn dì vì đã chăm sóc em con , đây là một chút quà coi như tấm lòng của con..mong dì nhận lấy.Đỡ lấy từ tay Hà, bà run run nhận:-Sao nhiều vậy con???-Chừng đó có sánh được với công dì đâu. Thanh Hà mỉm cười nắm chặt đôi tay dì và tạm biệt. Bây giờ mới là tám giờ, còn hai tiếng nữa máy bay mới cất cánh nên cô quyết định đi thăm cha mẹ của mình.-------Sau khi chia tay mái trường thì Thanh Hà và Quỳnh Thư mỗi người đi một ngả và hẹn nhau chín rưỡi sẽ có mặt tại sân bay. Bước chân đến những con phố nhỏ Thư thấy thật bình yên. Thế là cô đã được ở đây hai tháng với sự dịu dàng của Đà Lạt, sự bận rộn của bạn bè và sự vui vẻ của không khí nơi đây.Dừng chân bên chiếc ghế đá, cô lại nhớ đêm hôm đó. Cái đêm mà tên Quốc đã tỏ tình với cô. Hôm đó cũng lãng mạn ra phết chứ nhỉ? Mà cô cũng thắc mắc, một con người như anh mà cũng bày ra được cái trò sến súa đó thật kì lạ và cũng không kém phần bất ngờ. Nghĩ lại cô bỗng dưng bật cười. Đặt chiếc túi xách ra bên cạnh, cô ngồi xuống mà nhìn ra bờ hồ phía trước. Nước trong hồ xanh màu mắt ngọc với những làn nước tinh nghịch chạy theo nhau. Một vài ánh nắng nhỏ rơi nhẹ xuống làm cho làn nước lấp lánh màu bạc. Màu bạc ư? Cô lại nhớ đến màu tóc ai đó vì cô mà thay đổi.Cô không thể quên được buổi tối hôm đó sau khi về nhà. Cô đã lặng người và kể cho Thanh Hà nghe. Theo lời khuyên của cô bạn thân mà cô đã thử thay đổi cách suy nghĩ của mình. Có thể là cô đã sai, nhưng cũng không thể trách cô khi cô đã hai ba tuổi. Ở độ tuổi đó cô cần vòng tay của một người đàn ông chững chạc có thể bảo vệ cho cô và xây dựng tương lai. Nhưng với Quốc anh còn trẻ, cô sợ lời ra tiếng vào khiến anh mất tự tin trong đời sống. Vậy nên,...

Xem thêm: Cách In Từ Điện Thoại Ra Máy In Với Iphone, Ipad Để In Không Dây Cực Đơn Giản

nhưng dù sao cô cũng không hối hận về việc làm của mình.Trong đêm khuya khi cả thế giớ đang chìm trong giấc ngủ thì trên con đường vắng đó xuất hiện một bóng dáng nhỏ chạy thật nhanh như hòa tan vào đêm tối. Thấy bóng dáng một chiếc taxi khuya cô gái nhỏ nhanh chân leo lên một đó với đích đên là sân bay. Vội vàng trả tiền cô vuốt lại mái tóc buông xóa đang rối tung lên lên vì những cơn gió lạnh. Khuôn mặt cô trắng bệch đang run lên vì cái lạnh. Bước vào trong sân bay, đôi mắt cô hoạt động không ngừng nghỉ như muốn lật tung mọi thứ để dò tìm một ai đó. Chợt, cô thấy từ đằng xa một vóc dáng quen thuộc với chiếc áo phông có mũ đội mà chính cô đã đi mua cùng người đó trong một ngày đẹp trời.Bước chân người đó bước thật nhanh vào khu vực bên trong như muốn thoát khỏi nỗi buồn nơi đây, nhanh như cắt cô cất cao tiếng như muốn níu bước chân đó dừng lại để nói cho người đó biết ở nơi đây vẫn còn một điều đang chờ anh .-Thiên Quốc, dừng lại, tôi đồng ý với cậu là được ý gì?Tiếng kêu của cô gái đó như tuyệt vọng, bỗng từ đâu một tiếng nói ở đằng sau phát lên:- Còn gì nữa không?-Tôi cũng thích cậu là được chứ gì? Tiếng nói cô nhỏ dần cho đến khi người con trai kia khuất bóng. Cụp đôi hàng mi xuống, một giọt nước mắt cô rơi trong vô vọng.-Đừng khóc nữa nhóc nhỏ của anh, anh đang ở đây mà!! Quốc bước ra từ sau lưng cô và lau những giọt nước mắt. Ngước nhìn lên cô bỗng ôm chầm lấy anh vào lòng:-Đồ đáng ghét sao cậu làm gì cũng không bao giờ hỏi ý tôi hết là sao? Chiếc điện thoại cậu tự ý mua, cậu còn bắt tôi lên xe mà không được đồng ý, và bây giờ cậu bỏ đi và không nói với tôi là sao hả? Đôi tay cô liên tục đấm vào bờ vai vững chắc ấy. Nhưng trái lại anh chỉ cười và hôn lên trán cô:-Ngốc ạ, làm sao để theo đuổi một người không yêu mình được chứ!!-Tôi cho phép cậu làm người yêu tôi nhưng với điều kiện đợi tôi soạn thảo cậu phải kí vào.-ok ok, nhưng anh cũng phải có một điều kiện, đó là Thư phải gọi Quốc là anh.-Sao lại thế tôi hơn tuổi Quốc mà.Cốc yêu vào đầu Thư một cái Quốc beo hai má của cô:-Này Trương Quỳnh Thư, dù người đàn ông có ít hay ngiều tuổi nhưng khi làm chồng người phụ nữ họ sẽ luôn bảo vệ và che chở cho người mà họ yêu. Vì vậy, khi là vợ chồng người đàn ông luôn được gọi bằng anh là thế đấy. Nhưng dù sao thì " Bà già khó tính, em yêu chị!!"Quốc ôm cô vào lòng rồi ghé sát tai cô và thủ thỉ:" Từ nay nhớ gọi anh là anh rõ chưa"Đúng 9h30 Quỳnh Thư và Thanh Hà đã về đến sân bay để trở về Hà Nội. Mọi kế hoạch ở Đà Lạt họ đã hoàn thành xong hết rồi. Hải Bò đã bị bắt từ mấy hôm trước , đương nhiên người lập công là chú công an đẹp trai Hoàng Dương. Còn Mỹ Kim con gái ông ta đã được đưa vào trại cải tạo thanh niên do vi phạm nhân cách và có dấu hiệu nghiện ngập. Thế là nỗi lo Đà Lạt đã được trút bỏ. Đà Lạt hôm nay đã khác Đà Lạt của những ngày trước.Hẹn nhau ở cổng cọ gần sân bay, Thanh Hà đợi Quỳnh Thư đến rồi mới bước vào. Nhưng có một điều mà cô không ngờ rằng, lũ học sinh và cả những giáo viên kia nữa đã tập trung đông đủ tại sân khách sân bay tiễn hai người. Một dòng chữ vàng trên băng zôn đỏ chói đã làm xuyến xao trái tim của hai cô nàng về con người Đà Lạt:" Tạm biệt hai cô, chúng em yêu cô và mãi mãi nhớ đến cô". Khi nhìn dòng chữ cùng tiếng hát Tạm biệt nhé được vang lên mà Thanh Hà và Quỳnh Thư không cầm được nước mắt mà nhanh chóng đến ôm lũ trẻ. Chúng thật sự đã lớn rồi.-Các em, sao lại dám trốn học tập thể có muốn cô cho vào sổ ghi đầu bài không hả?Sau lời trách móc, lũ trẻ xúm lại hai cô gái kia:-Cô ơi cô đừng bỏ tụi em, cô ghi tụi em vào sổ ghi đầu bài cũng được, cô ở lại đi tụi em sẽ ngoan ngoãn và không để cô phiền lòng nữa đâu ạ.-Các em thân yêu của cô, hãy chăm học lên nhé! cô hứa cô sẽ quay lại thăm bọn em vào một ngày sắp tới. Chúng ta không gặp nhau trực tiếp thì cũng có thể gặp nhau trên mạng mà đúng không.-Cô hứa nhé!!-Cô hứa, nhưng các em phải chăm ngoan học giỏi nhất là phải thi được vào Đại Học nghe chưa?? Thôi các em về đi.Chia tay với lũ học sinh và thầy cô giáo trong trường hai cô gái quệt những dòng nước mắt hạnh phúc bước vào trong sân bay để về Hà Nội. Còn đám học sinh cứng đầu kia thì chúng vẫn còn đứng đó cho tới khi chúng nhìn thấy chiếc máy bay cất cánh lên bầu trời và biến mất vào đám mây xanh đang trôi dạt về mảnh đất Hà Thành kia.----------------------------------------Thùy Linh sau sự mệt mỏi nên cô đã quyết định rúc trong chăn mà ngủ mà mặc kệ mọi tác động ngoại cảnh. Nhưng dường như mọi chuyện sẽ không như như cô mong muốn. Gõ nhẹ cánh cửa mà không thấy cô trả lời, mẹ cô liền mở cửa mà bước vào. Lắc đầu nhìn cô con gái sắp ra mắt mẹ chồng mà như thế này bà thật lag ngán ngẩm.-Này Linh, chuẩn bị đi mẹ chồng tương lai sắp tới rồi đấy.-Mẹ đi mà gặp, con không gặp.-Thế bây giờ cô muốn thế nào, xuống gặp anh chàng trẻ hay là lão Do con nhà bà Dự bên kia xóm làm nghề bơm sửa chữa xe đạp.Nghe mẹ cô nói cô bực mình tốc chăn ngồi dậy. Lại kể cái lão Do, hắn cũng chạc tuổi cô, hồi bé thích cô lắm nhưng bẩn bẩn mọi mọi nên luôn bị cô bắt nạt chưa kể anh ta bị cà lăm, tóc tai thì như bị giật điện 200V. Anh ta một người đàn ông đập troai sở hữa một làn da bánh mật màu như cái cột nhà cháy cùng với nụ cười đẹp rạng ngời mà không chói khiến cô nổi da gà. Vào mấy hôm về trước nghe tin cô sắp xuất giá lấy chồng( bà mẹ cô tung tin buôn chuyện đây mà) hắn ta bằng sống bằng chết ngồi ở cổng nhà cô đòi canh không cho thằng nào đến gặp. Mặc mọi sự đánh chửi vẫn một lòng hắn ta ngồi đấy. Thấy vậy cô liền bày cách, mua một gói thuốc xổ hạng trau cho vào cốc nước cam cho anh ta uống và...mọi chuyện tiếp theo mọi người đã biết. Tuy cách này gọi là cách chơi bẩn nhưng vô cùng hiệu quả khà khà.Thôi thì thế nào thì thế, nghĩ vậy cô đứng dậy thay quần áo theo mẹ xuống nhà. Chải qua loa đầu tóc, mặt chỉ đánh thêm chút son cho nhìn người nó tươi tình cô bước xuống nhà. Nhưng vừa bước đến cầu thang thì tiếng chuông điên thoại của cô vang lên:-Alo, về chưa..Cô vui vẻ đáp lại khi thấy Thanh Hà gọi đã về Hà Nội, vui quá hai tháng không gặp nó mà sao cô thấy nhớ quá chừng. Túm chiếc túi xách cô chạy xuống lầu thì đập ngay vào mắt cô là...-Là anh ư? bác gái, bác trai .. Cô trố hai con mắt nhìn lần lượt ba con người ngồi trên ghế salong nhà cô. Chuyện quái gì đây?-Sao ba người lại...Nghe cô nói mẹ cô kéo tay cô ngồi xuống hỏi: Con quen Phong và hai bác sao?-Vâng ạ, họ là hai người hôm qua con đến gặp đó mẹ. Cô tỏ vẻ bực tức để vạch ra sự xấu xa của họ thì trái lại mẹ cô bỗng cười lớn phá tan bầu không khí ngột ngạt:-Đây gọi là có duyên đấy hai anh chị nhỉ? Nói rồi bà quay lại cầm tay con gái an ủi -Con thông cảm , hai bác bị mẹ ép buộc là phải để thằng Phong chi mẹ nên họ mới làm như thế.-Đúng đúng ..là như vậy đó mẹ Phong tiếp lời biện luận.Mọi chuyện xảy ra đúng là bất ngờ, vừa hôm qua họ đuổi cô đi và hôm nay lại muốn cô ở lại. Ôi...đời không như là mơ...Nhìn thấy cô bất ngờ ,Phong thấy vui trong lòng. Anh cũng không ngờ có trong cuộc sống lại có chuyện trùng hợp như thế, những miễn sao cô sẽ là vợ anh thế là đủ.Gia đình Phong tối đó ở lại nhà Linh ăn bữa tối do nhóm đàn bà phụ trách nấu nướng: Hai bà thông gia và Linh. Có vẻ như mẹ phong đã quên hết chuyện hôm qua thì phải, tại cô thấy bà hòa đồng vui vẻ kể chuyện này chuyện nọ của Phong cho cô nghe. Chưa kể cách nói chuyện ngọt như mía lùi, một tiếng kêu con dâu, hai tiếng kêu con dâu làm cô ngượng ngùng.Thế là một bữa ăn gia đình vui vẻ được diễn ra khiến cho ai cũng cảm thấy thoải mái và hài lòng. Duy chỉ có hai người đang khổ sở vật lộn bên ngoài cánh cửa kia.-Bộp..Sao mày đánh tao. Thanh Hà xoa xoa bờ vai vừa bị Thư đánh.-Ý so dy en lai em yêu dấu, anh vô tình đánh con muỗi nhưng đánh lộn phải con bò.Vâng, vô tình nhưng ý nghĩ cố ý chứ giề??? Mà con Linh nó đi đâu ý nhỉ, muỗi cắn đau quá!! Nghe Hà hỏi Thư bỗng đứng dậy đặt chiếc túi xách cạnh cái vali và gọi cho Linh. Thật là buồn khi gọi hoài gọi hoài mà chỉ thấy mỗi tiếng tút dài. Haizzi.-Thùy Linh, được lắm kiểu này thì mi chết chắc rồi.