Bài văn tả anh trai lớp 6

     

Hướng dẫn có tác dụng bài văn kể về anh trai của em lớp 6 tuyệt nhất, bài xích văn mẫu chủ đề kể chuyện về người anh trai của em, hoặc em trai của em thì cũng làm cho tương tự chỉ đổi ngôi đi nhé


Tình cảm gia đình là thứ tình cảm rất đỗi gần gũi với thiêng liêng, quý hiếm vô ngần. Gia đình là điểm tựa, là nơi ta tìm về sau những mệt mỏi cuộc đời. Ở đó bao gồm vòng đeo tay thân phụ dang rộng, ánh mắt mẹ chờ mong mỏi, gồm nụ cười của anh chị em nhiệt tình. Tình cảm gia đình, không tính tình phụ tử, mẫu tử linh nghiệm, tình cảm bạn bè cũng thật đáng trân trọng. Trong chương trình Ngữ Văn 6, ta sẽ bắt gặp dạng bài xích kể về anh trai của em. Dưới đây là bài bác văn mẫu kể về anh trai của em lớp 6 giúp mọi người gồm định hướng rõ hơn Lúc có tác dụng dạng bài bác này.

Bạn đang xem: Bài văn tả anh trai lớp 6

*
Bài văn mẫu kể về người anh trai của em


Nội dung bài viết


Bài làm cho 1 – Kể về anh trai của em

Tôi là đứa nhỏ bé từ ấu thơ đã gắn bó với anh trai của mình. Hai đồng đội được ngoại nuôi nấng tới tận thời điểm trưởng thành. Tôi quý với thương anh Nam nhiều lắm – anh trai của tôi.

Anh tôi đã quanh đó 20 tuổi. Vì bố mẹ bươn chải ở nơi đất khách quê người, để lại hai đồng đội tôi mang lại ngoại chăm sóc. Tôi lớn lên vào sự đùm bọc của ngoại với sự dạy dỗ của anh. Anh tôi từ nhỏ đã trở thành trụ cột vững chắc của nhì bà cháu tôi. Anh ko được học hết Đại học như bao bạn btrần thuộc trang lứa khác. Anh thường bảo tôi: “Ước mơ Đại học đỗ đạt của anh nhờ em thực hiện hết đấy. Giúp anh nhé! ” Những thời điểm ấy, anh thường cười rất tươi, nụ cười tiếp thêm vào cho tôi động lực, niềm tin vào cuộc sống, tiếp bước mang đến ước mơ của anh.

Từ lúc còn là một đứa trẻ 15 tuổi, anh đã vừa học vừa có tác dụng thêm để giúp đỡ ngoại. Cái nắng chiếc gió cuộc đời mưu sinh hằn lên làn tóc cháy nắng đỏ hoe của anh. Cái nắng gió cuộc đời ấy cũng làm làn domain authority anh tôi sạm đen lại, làn domain authority của sự dãi dầu sương gió. Ấy vậy mà khi đó, anh tôi mới tuổi 15 – cái tuổi vô tư nhưng nhiều đứa trẻ không giống chỉ học với chơi, anh đã lao bản thân vào cuộc đời để giúp gia đình như thế. Tuổi thơ của anh là những buổi tối mịt phục vụ ở tiệm ăn vặt đầu xã, là những bài xích giảng say sưa mang lại đứa em anh gia sư gần đơn vị,… Thời gian rảnh rỗi của anh thường rất ít. Có chăng là những Lúc anh dạy tôi bơi, chỉ tôi giải pháp thổi sáo xuất xắc cùng tôi thả diều bên trên triền đê lộng gió.

Xem thêm: Phải Chi Hôm Ấy Mưa Đừng Rơi Qua Chốn Này, Phải Chi Em Biết (Acoustic Version)

Tôi biết anh Nam thương tôi nhiều lắm. Có gì ngon anh cũng nhường phần tôi. Anh ko bao giờ để tôi thất bại kém nhẹm btrằn bạn. Có những ngày ngoại ốm, anh chăm ngoại cùng cụ ngoại chăm sóc cả tôi. Tôi rất nhớ ngày hôm đó, trên đường đi học về, tôi bị 1 đám học sinh lạ mặt chặn đánh cùng đòi tiền. Mắt tôi đẫm lệ trước những đòn giáng đau đớn mà ko biết phải làm thế nào. Chợt anh tôi xuất hiện, ra tay góp tôi. Tôi bất ngờ trước sự có mặt của anh Nam lúc ấy. Thì ra, anh thấy tôi về muộn hơn mọi ngày, anh sốt sắng đi tra cứu, lo tôi làm sao. Lúc nào anh cũng nghĩ tới tôi cùng lo lắng mang đến tôi nhiều như thế.

Ngoại dạo gần đây yếu hẳn đi. Công việc của anh càng ngày càng bận rộn. Nhưng anh ơi, đứa em này đã lớn, sẽ gắng anh chăm sóc ngoại cùng viết tiếp ước mơ dang dở tê, anh nhé!

Bài có tác dụng 2 – Kể về anh trai của em

Trong gia đình, em là nàng công chúa nhỏ, nhận được nhiều yêu thương thương từ bố mẹ với anh trai. Với em, anh trai là một người tuyệt vời, nhì đồng đội bọn chúng em thương yêu thương nhau mặc dù ko thổ lộ nhưng em luôn luôn tự hào có một người anh như thế.

Anh Nam hơn em ba tuổi, năm nay anh học lớp chín. Hai anh em học cùng trường với nhau, phải ngày nào anh cũng chở em đến trường. Dáng cười anh cao khỏe, nước da ngăm ngăm màu bánh mật, đó là kết quả của những lần anh trốn ngủ trưa nhưng mà đội nắng đi chơi đánh đáo hay bơi sông cùng chúng bạn. Mái tóc đen luôn luôn được anh chải chuốt gọn gàng, để lộ ra vầng trán cao, nhẵn thể hiện rõ sự sáng sủa dạ, lanh lợi của anh. Ẩn dưới đôi lông mày rậm là đôi mắt đen láy, ánh lên vẻ dễ gần nhưng mà quyết đân oán. Anh sở hữu nụ cười dulặng với chiếc răng khểnh luôn luôn tạo thiện cảm với người đối diện. Giọng nói của anh trầm ấm như tính bí quyết của anh vậy. Vậy nhưng đôi cơ hội anh cũng giỏi pha trò cười bởi sự hóm hỉnh của mình.

Là người anh cả trong gia đình, yêu cầu anh luôn cố gắng phụ góp bố mẹ công việc nhà. Tan học anh thường trở về đơn vị liền, tất cả Lúc anh chẻ củi, có lúc đun nước… Có lẽ anh Nam muốn đỡ đần bố mẹ để chiếc áo cũ của bố ko bị bạc màu thêm nữa tốt bớt giọt mồ hôi trên khuôn mặt mẹ. Anh ko chỉ là người bé ngoan cơ mà anh còn là một học sinh ưu tú của trường, của lớp. Thành tích học tập của anh luôn luôn đi đầu khối. Đó là trái ngọt anh gặt hái được từ những ngày miệt mài học tập. khi em có thắc mắc về giải bài tập, anh luôn kiên nhẫn giảng giải mang đến em, đến tới Khi em hiểu mới thôi. Anh đúng là tấm gương sáng sủa để em hướng theo. Em vẫn nhớ như in kỉ niệm năm lớp một, thời điểm đó vào sinc nhật anh, bố tặng anh một chiếc xe cộ đạp mới. Nhìn anh đi bên trên chiếc xe cộ bóng bảy, áo anh phập phồng vào gió, trông mới ưng ý làm thế nào. Mẹ nhắc nhở, anh không được đèo em vị tay đua chưa vững. Nhưng nhìn anh lái xe thật tài tình, như thể anh muốn chạy đua với gió vậy. Em nề nỉ anh mãi, anh Nam ko muốn làm cho em buồn cũng chẳng hy vọng làm trái lời mẹ dặn nhưng vày anh yêu thương thương đứa em gái nhỏ đề nghị anh mới đồng ý chở em một quãng thôi. Ngồi sau lưng anh cảm giác thật an toàn. Trên nhỏ đường đê, gió thổi lồng lộng, chiếc xe pháo của nhì đồng đội bon bon trên khắp nẻo đường. Em với tay lướt qua những cây xanh bên đường như vẫy chào bản thân. Bỗng “ rắc” em cảm thấy chân bản thân đau quá. Anh Nam vội dừng xe lại, lo sợ lúc thấy bàn chân nhỏ nhắn nhỏ của em bị kẹp giữa những chiếc đũa của xe pháo. Máu chảy nhiều, em khóc dữ lắm, anh dỗ dành, đặt em ngồi xuống rồi chạy đi tìm kiếm người góp. Về tới nhà, bố mẹ biết chuyện, mắng anh một tràng, bố còn đánh vào mông anh do tội không nghe lời mẹ. Lúc đó, em tỉnh dần, anh chẳng nói lời làm sao về việc em đã năn nỉ anh tha thiết. Đến bên giường em nằm, anh khẽ nói : “ Anh xin lỗi em nhé, cchờ khỏi đau chân đấy”, rồi anh nở nụ cười, nó giúp xoa dịu nỗi đau của em, nụ cười ấy trường tồn em không quên. Từ đó, em càng thương mến anh hơn, bởi anh luôn bịt chở cho em.