Tôi đi tìm cái nửa của tôi

     

Có ai đã từng yêu, đã từng khóc vì yêu, đã nhiều lần dang dở trong tình yêu và cả những ai chưa một lần được yêu. Xin hãy khoan đừng thất vọng! Hãy đọc cho nhau nghe bài thơ “ Tôi đi tìm cái nửa của mình”. Ta sẽ thấy được một thứ tình yêu đích thực, thậm chí còn lãng mạn và chân tình biết bao nhiêu.

Bạn đang xem: Tôi đi tìm cái nửa của tôi

*

 

Đó là một bài thơ chưa rõ tên tác giả, nhưng khi đọc nó, người ta lại dễ dàng cảm nhận được một cái tình trong đó.

Tôi đi tìm cái nửa của riêng tôi

Nhưng tìm mãi đến bây giờ chẳng thấy.

Nửa của tôi ơi, em là ai vậy?

Sao để tôi tìm tìm mãi tên em?

Lời thơ thật chân thành. Chàng trai đã nói lên cái nỗi lòng giăng kín của mình. "Tôi đi tìm cái nửa của riêng tôi", một đại từ "tôi" tưởng chừng như rất lạnh lùng cá thể, bởi hai câu thơ đầu bật lên hai tiếng "tôi" đầu và cuối khẳng định một cái tôi bao trùm, rất riêng và cụ thể. Đó là một chàng trai đang yêu và đang đi tìm tình yêu. Nhưng "cái nửa" kia đến bây giờ chưa thấy. Bởi chàng trai đi tìm cái nửa của riêng mình. Từ "riêng" ở đây được dùng rất "đắt", nó giúp phân biệt rạch ròi không lẫn lộn hay nhầm tưởng với bất kì cái nửa của ai. Chỉ một từ "riêng" cũng đủ khẳng định một tình yêu chân tình của chàng trai dành cho một nửa của mình. Chàng chỉ đi tìm "cái nửa riêng" ấy chứ không đi tìm "cái nửa" chung chung. Nhưng cái nửa trong tình yêu ấy có bao giờ dễ thấy. Bởi tình yêu nó có hương vị của sự say mê và khói mờ của tình cảm nên đâu dễ gì tìm gặp, cho dù chàng trai đã mãi đi tìm. Và đến một lúc nào đó chàng đã phải thốt lên "nửa của tôi ơi em là ai vậy?" làm bật ra một nỗi lòng vừa buồn khổ vừa thắm thiết. Từ cảm thán "ơi" vừa là tiếng kêu tiếng gọi vừa thể hiện một sự gần gũi tha thiết, cộng với câu hỏi tu từ "em là ai vậy" càng bộc lộ rõ nỗi lòng đang khao khát của chàng trai. Chàng đã thốt lên từ "sao" ngầm ý trách vu vơ. Trách để yêu và hờn để thương để khát khao một tình yêu đúng nghĩa.

Xem thêm: 【 Hướng Dẫn Nâng Cấp Windows Xp Lên Windows 7 Hoặc Windows 10 Chỉ Với 4 Bước

Trời dần buông thành phố vào đêm

Hoa cỏ đường cây từng đôi ríu rít

Họ may mắn hơn tôi hay họ không hề biết?

Nửa của mình hay nửa của ai?

Lời thơ vẫn nhẹ nhàng và có thêm hình ảnh bên ngoài như dạo thêm khúc đàn cho bài hát. Bài hát tình yêu vẫn ngân nga âm ỉ khi có điệu buồn của bóng đêm thành phố, tĩnh lặng, vắng người và sương lạnh mỏi không tạo nên một âm thanh nào khác ngoài một giọng buồn đang xâm chiếm. Bởi vậy mà nỗi lòng của người đang yêu lại càng thêm khiêu khích, bởi "hoa cỏ đường cây từng đôi ríu rít" khác hẳn với vẻ cô đơn lặng lẽ của chàng trai. Hoa có cỏ, đường có cây làm bạn hay làm người tình của nhau. Từ "ríu rít" ở đây thật hay, nó vừa làm từ chỉ âm thanh, nhưng đồng thời cũng là từ gợi cảnh trong câu thơ này. Nó biểu hiện một hình ảnh lãng mạn, từng đôi cuốn lấy bên nhau trong một tâm trạng hoàn toàn say mê, đắm đuối. Chính điều ấy, đã cho chàng tự thấy nỗi buồn của lòng mình và chàng đã tự nói, tự an ủi:

Họ may mắn hơn tôi hay họ không hề biết?

Nửa của mình hay nửa của ai?

Câu thơ không chỉ là sự an ủi mà nó còn là một cách nghĩ đầy nghi ngờ. Chưa hẳn ai đã có đôi thì hạnh phúc, vì hạnh phúc thật sự chỉ có được khi tìm đúng một nửa của mình. Chàng đã có một suy nghĩ thật đúng đắn trong tình yêu mà ở đây không hề có sự phân biệt rõ giữa tình yêu và lí trí. Tình yêu chỉ chạy theo tiếng nói của con tim, cho dù con tim đó đã nghiêng về tình cảm và vẫn còn pha chút lí trí. Chính vì thế tình yêu ấy càng chân thành và đứng đắn biết bao nhiêu. Một câu hỏi cho một sự lựa chọn đã đặt ra, một từ "hay" đặt giữa " nửa của mình hay nửa của ai?" càng khẳng định cái tình của chàng trai trẻ. Để rồi:

Tôi đi tìm em, tôi đã đi tìm

Và có lẽ suốt cuộc đời không tìm thấy.

Nếu không có em tôi đành sống vậy,

Không nhặt nửa của ai làm nửa của riêng mình.

Cái chất tình yêu luôn cháy bỏng trong lòng chàng trai. Chàng đã chung tình đi tìm cái nửa của mình mà cái nửa ấy chàng chưa một lần được gặp. Điệp từ "đi tìm" đã khẳng định cái tình của chàng trai ở đó. Nhưng dù có chung tình thì chàng cũng có lúc tuyệt vọng, bi quan, thiếu tin tưởng lẫn nghi ngờ "có lẽ suốt cuộc đời không tìm thấy". Tình yêu chân thành không dễ kiếm khi mà vòng quay của xã hội có biết bao điều thay đổi, nhưng càng thay đổi, ta lại càng thấy rõ chất chung tình của chàng trai. Chàng đưa ra một giả định không may "nếu không có em tôi đành sống vậy" với kiếp cô đơn. Một kiếp buồn nhưng nhiều ý nghĩa. Bởi cái ý nghĩ chững chạc, rõ ràng và kiên quyết của chàng trai "không nhặt nửa của ai làm nửa của riêng mình".Nó như một bản tuyên ngôn của một tình yêu chân thật. Nó không cần một sự thay thế, giành lấy nào của ai để làm của mình. Cái hay cái đẹp của một người đang yêu mà cụ thể là của chàng trai đã làm cho người ta cảm thấy rất hài lòng, trân trọng. Không những thế nó còn muốn gởi gắm vào những ai chưa yêu, đang yêu và cả những ai đã yêu phải suy nghĩ, nhìn nhận rõ hơn về tình yêu theo đúng nghĩa của nó. Bởi vì:

Cái na ná tình yêu thì có trăm nghìn

Nhưng đích thực tình yêu chỉ duy có một

Nên nhiều khi nhầm tưởng mình đã gặp

Nửa của mình nhưng nào phải nửa của mình đâu?

Đúng! Cái đích thực tình yêu chỉ duy có một. Tình yêu có nhiều dạng khác nhau, nó hao hao gần nhau và đôi khi tưởng rằng hoàn toàn giống nhau. Nấc thang của tình yêu có ai biết có bao nhiêu bậc, chỉ biết nó vô số. Có nhớ có thương nhưng chưa phải là yêu. Vậy yêu là gì? Xuân Diệu đã từng nói: "Làm sao sống được mà không yêu,không nhớ không thương một kể nào?" (Vì sao). Mấy ai đã nói về tình yêu đều có quan niệm riêng về tình yêu, do đó tình yêu không hề có một chuẩn mực nào để khẳng định. Chính vì thế, "nhiều khi nhầm tưởng mình đã gặp" là chuyện thường, để rồi vỡ lẽ ra đau khổ ngậm ngùi, "nửa của mình nhưng nào phải nửa của mình đâu?" Giọng câu thơ cuối đoạn như buồn trầm lại và pha vào đó thêm một chút xót xa, nhưng không thiếu phần tha thiết. Cách giải thích vấn đề tình yêu của tác giả thật rõ ràng. Nó còn mang hương vị của một thứ triết lý và kinh nghiệm. Chỉ có kinh nghiệm mới giúp cho chàng trai thắm thía về tình yêu...

Vâng, cái mà chàng trai thừa nhận ở đây cũng vẫn là một tình yêu. Thứ tình yêu ấy có khổ đau và sung sướng, nhưng cũng có đúng và sai. Và Xuân Diệu cũng đã nói đến một hệ quả của cái yêu sai ấy:

Người ta khổ vì yêu không phải cách

Yêu sai duyên và mến chẳng nhầm người

Có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi

Người ta khổ vi xin không phải chổ. (Dại khờ)

Chính vì thế, đi tìm đúng một nửa còn lại của tình yêu là điều rất quan trọng và luôn cần sự kiên nhẫn, vững lòng để trao và đặt tình yêu... Màu sắc của tình yêu thật phong phú, tình yêu không đồng hành cùng hạnh phúc. Bởi nó còn có khổ đau, nhưng càng trải qua khổ đau, tức là tình yêu ấy được chứng minh, trải nghiệm và thử thách thì nó càng có giá trị bền vững, nhưng cũng chưa chắc được đến với nhau. Tuy vậy, nó cũng có thể được xem là tình yêu đích thực. Bởi " Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở. Tình hết yêu khi đã vẹn câu nguyền"... Chính vì thế, không có lý do gì ta phải tuyệt vọng trước tình yêu. Đừng nóng vội, đừng tham lam và hãy cho nhau một tình yêu chân thật, tình yêu ấy có thể đến ngọt ngào hoặc không, nhưng sẽ đích thực là tình yêu.

Tôi đi tìm em, tôi đã đi tìm

Và có lẽ trên đời này đâu đó

Em cũng đi tìm, tìm tôi như thế

Chỉ có điều ta chưa nhận ra nhau.

Vậy là, hai người họ cùng đi tìm nhau ở đâu đó trên đời này, và không biết đến bao giờ họ mới nhận ra nhau ?

Bài thơ đã đến với chúng ta thật nhẹ nhàng, gần gũi mà sâu sắc, thiết tha. Có lúc ngậm ngùi, thất vọng, có lúc tự an ủi và có lúc đầy niềm tin. Cách lý giải tích cực theo quan điểm của tình yêu làm cho bài thơ thêm trong sáng, quyến rũ. Sức hấp dẫn của nó là đem đến cho người ta những suy ngẫm về một chút tình đời và đậm nét tình yêu. Nó khẳng định giá trị của tình yêu đích thực, cái cao thượng của tình yêu chân chính, chân tình. Nó sóng đôi cùng tình yêu và dẫn dắt tình yêu đi từ "không" đến "có", từ "tối" đến "sáng", từ "bi" đến "lạc" và từ "niềm tin" đến "niềm tin". Chia sẻ, đồng vọng và cảm nhận nó cũng bằng một tình yêu ta sẽ được sống cùng tình yêu giống như Disreali đã nói: " Mọi người sinh ra để yêu. Đó là nguyên lý và là cứu cánh duy nhất của cuộc sinh tồn"